Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013
Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013
Đáp comment với VSQ và SB
Tiễn gió lạnh đi rốt cuối đông
Dứt luôn bão tố với cuồng giông
Trở về nhà cũ thanh vô ngã
Quay lại vườn xưa tịnh sắc không
Hữu hiện tánh thân thường xách vác
Vô cầu tâm thể phải gánh gồng
Hiêu nhiên tự tại thu phong cảnh
Mỹ cảm hốt nhiên thắm sắc nồng
Nha Trang,23.01.2013
Võ Sĩ Quý
Bỏ nhà, bỏ bạn... cứ chạy rông
Mây trắng bồng bềnh huynh nhớ nhớ...
Biển biếc lắc lư Đệ trông trông...
Còn ai hạnh phúc khi bên má
Đâu người mong đợi lúc vắng chồng
Chúc Huynh mạnh giỏi vui blog
Thơ phú còm men với non sông
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Quy cố hương
![]()
QUY CỐ HƯƠNG
Trở về quê cũ lúc tàn đông,
Nhà trống vườn hoang với gió giông.
Liễu ngõ xác xơ đâu sắc sắc,
Hoa tường rủ rượi đấy không không.
Châm nguồn hỷ xả mong en sống,
Rưới giọt từ bi đợi blog gồng.
Còn thở cứ chơi đâu chết ngắt !?
Nhạc thơ mồi nhắm rượu say nồng….!
Chusss…. Khraaaa……
....
********************************************************** |
anhmuoi wrote today at 4:57 AM
Bến Cát ngọt lịm vần thơ
Còn em chua lắm Bến Mơ Hà Thành Oe oe... |
thuyentruongsinbad wrote today at 4:43 AM
TT quê Bến Cát nên ráng giao lưu thơ Đường với Đại Huynh mừ
:)))))))))))))) |
anhmuoi wrote today at 4:40 AM
Xứ Bình Dương mần thơ Đường ngọt lịm à. :))
|
thuyentruongsinbad wrote today at 4:14 AM
Lóng rày Huynh cặp với bóng hồng
Bỏ nhà, bỏ bạn... cứ chạy rông Mây trắng bồng bềnh huynh nhớ nhớ... Biển biếc lắc lư Đệ trông trông... Còn ai hạnh phúc khi bên má Đâu người mong đợi lúc vắng chồng Chúc Huynh mạnh giỏi vui blog Thơ phú còm men với non sông Huynh hén :)))))))))) |
lehunghn wrote on Jan 21
ngoi nha nho xinh xinh, chang co chut gi tan-dong ca. Nguoc lai .. lang-man toi muc nao-long do PT ui! hihi!
|
lanvuive wrote on Jan 21
Có căn nhà tranh vày cũng thích rồi Huynh PT ơi!
|
phantran53 wrote on Jan 21
@Huudieu:
Chào hiền huynh, chúc vui cả tuần lễ mới thật vui khỏe nghen, đệ quay về đây đến khi thật sự tàn cuộc chơi huynh ạ.... Đệ ở nhà lầu mướn, đi xe hơi mượn làm công bán cà thuê huynh úi.... đệ chẳng có tài sản gì trong tay cả... chỉ có tấm lòng chân thật thôi hà (cẳng thiệt) huynh úi...hiiiiiiiiii.... |
huudieu wrote on Jan 21
Huynh giầu quá còn gì . có nhà lầu để ở, lại có nhà cổ để ngắm sướng quá .
|
Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012
Cung chúc tân niên 2013
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
01 - 01 - 2013
Phantran kính chúc
các bạn và gia đình trong năm mới 2013
thật hạnh phúc - an khang - thịnh vượng .
CUNG CHÚC TÂN NIÊN 2013
Dương lịch đầu năm chúc bạn vàng,
Định cư đất mới bớt lang thang.
Còm xinh quên giận teo hai blog,
Post đẹp thêm vui tụ bốn làng.
Tiếp tục 8 em ưa nói dóc,
Duy trì 9 chị khoái ăn sang.
Duyên thừa tình ảo tha hồ viết……
Khóc mướn thương vay thiếp phụ chàng.
*****************
Phantran 2013
(@Phanthanhdanh)
Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012
Chiếc dù kỷ niệm
CHIẾC DÙ KỶ NIỆM Chu du xứ Thái ngoại biên khu Mua tặng em yêu một chiếc dù Đón nắng tan trường thêm lịch nhã Ngăn mưa đến lớp bớt lu bu Khi xưa trẻ tuổi eo thon thả Hiện tại lâu năm dáng mập ù Ba chục năm rồi còn giữ tốt Bao che ấp ủ mối tình thu (Phantran) **************************************** |
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012
Du hí bên Tàu (6) Di hòa viên, Vương phủ tỉnh...
THIÊN ĐÀN
Vào buổi sáng sớm … bầu trời âm u đầy mù sương… Đoàn du khách đến thăm đàn tế trời (thiên đàn) phía nam cố cung Bắc Kinh, nơi các vua triều Minh, triều Thanh đến cúng tế cầu mưa thuận gió hòa… thiên đàn xây năm 1420 dưới thời nhà Minh , xem các bức họa thời nhà Minh thì trước kia đền có hình dáng một tòa tháp vuông vức ba tầng mái đầu đao, đến thời nhà Thanh thì phá bỏ xây lại một ngôi đền có mái vòm hình tròn cũng ba tầng theo quan niệm thiên, địa, nhân …. Giống như chiếc mũ vua Càn Long đội xem trong phim TQ hiiiii…. , toàn bộ được chống đỡ bằng 12 cây cột mái ngoài tượng trưng mỗi ngày có 12 giờ (từ giờ tý đến giờ hợi), tầng giữa có 12 cột tượng trưng 12 tháng như vậy tổng cộng 24 cột tượng trưng cho 24 tiết khí trong năm, bên trong điện có 4 cột “thông thiên” tượng trưng cho 4 mùa xuân hạ thu đông … mình đứng bên cửa điện bấm máy để ghi hình các kết cấu tạo khung chống đỡ mái vòm cầu… nội thất điện cũng thật cầu kỳ kết hợp các hoa văn màu sắc rực rỡ… Trời ở đâu sao không thấy… chỉ biết tại nơi đây con của ông ta (?) sử dụng nơi nầy làm nơi thờ cúng dòng họ nhà trời … Ngẫm nghĩ và mắc cười thầm… cứ hễ dòng vua họ gì thì ông trời họ đấy thì phải ? Nếu cứ tương tự như thế thì chổ khác ông trời sẽ có họ Obama hay Norodom hay Putin gì đó chăng áh…. Hiiiiiiiiii THIÊN AN MÔN VÀ TỬ CẤM THÀNH Trên đường đi, nhìn ngắm các tòa nhà cao ốc đồ sộ khang trang, tầng thượng trên cùng vẫn thể hiện phong cách mái uốn cong đầu đao truyền thống, tòa nhà của UBND thành phố cũng thiết kế tương tự…. Xe cộ lưu thông trên đường nườm nượp là xe con , bảng xanh số trắng là tư nhân, được viết chữ "Kinh" (hán tự), tiếp theo là một chữ latin và dãy số…, xe cơ quan nhà nước bảng trắng số đen cũng lả một chữ “Kinh” (Hán), một chữ la tin (A,B, C…gì đấy)kế bên một dãy số… Xe hai bánh lác đác … hoàn toàn không có bảng số và người sử dụng không hề đội nón bảo hiểm… (sao không thấy công an giao thông phạt… lạ hén …!) Hai bên đường toàn là cây ngô đồng và cây hòe… Dừng xe trước cổng Thiên an môn…. Khách thăm viếng thật đông đảo ngắm quảng trường rộng thênh thang và chụp vài tấm ảnh lưu niệm …. Du khách xuống tầng hầm băng qua đại lộ trước cổng và vào cổ thành Bắc Kinh, toàn bộ cung điện đều được xây dựng vào năm 1420 do một kiến trúc sư là người… Việt Nam (!). Cổ thành nầy gồm 2 cung, 3 điện, 5 phủ , 6 bộ, 6 ty, 9 chiếc cầu đá … vv…. Theo sử liệu Trung Hoa ghi chép, người thiết kế xây dựng công trình cố cung -Thiên An môn là ông Nguyễn An người ở tỉnh Hà Đông nước Đại Ngu, Ngu vương Hồ Quý Ly đầu hàng nhà Minh và cống nộp Nguyễn An về Tàu để hoạn và làm thái giám…. (hic). Công trình sử dụng một vạn thợ thuyền và thi công trong 3 năm ! Để bảo vệ các cung phủ cổ kính bằng gổ, Nguyễn An cũng đã sắp xếp bố trí các vạc đồng thật to dùng để chứa nước phòng cháy …. Đã xem phim “Hoàn Châu cách cách” công chiếu trên đài, chắc đã thấy quy mô hoành tráng của cổ thành… mình không mô tả nhiều … Buổi sáng … đoàn viếng thăm khu vực “Trà đạo” của “bác sĩ trà” …. Sau buổi cơm trưa đoàn viếng thăm công trình Di Hòa viên DI HÒA VIÊN Di Hòa viên còn gọi là cung điện mùa hè. Vào lúc thời tiết nóng nực “triều đình” về nơi đây làm việc, toàn bộ cung điện mùa hè xây dựng bên hồ , vua Càn Long huy động 1 triệu nhân công đào thành một cái hồ nhân tạo, quanh hồ là liễu, tùng bách, lựu, tường vi, mẫu đơn…, giữa hồ là một đảo nổi… Từ Hy thái hậu rất thích nơi đây, lúc bát quốc phương tây kéo binh vào đánh Bắc Kinh… Từ Hy đã tỵ nạn dời đô qua cố đô Trường An (Tây An), bát quốc trầm trồ trước cảnh đẹp … nhưng ra tay đốt phá thành bình địa… Sau khi trở về Bắc Kinh bà ta tự tay thiết kế lại trên nền cũ và xây dựng thêm các công trình mới bằng cách khảo tra cầm tù vua Quang Tự phải lòi ra ngân sách mật dùng đổi mới hải quân Trung Hoa… Chưa hết, bà ta còn bắt các quan lại cả nước nộp ¼ lương bổng trong cả năm…. Từ cổng vào nhà riêng của bà ta (dùng để nhốt tù là vua Quang Tự), trước nhà, bà ta cho đúc hai cây cột thật cao có cổng vòng cung làm bằng 100kg vàng ròng, du khách đi trên hành lang dài 780 mét… Trên có mái che và trang trí theo 4 mùa xuân, hạ, thu, đông và các bức họa, hoành phi minh họa các điển tích…. , hành lang này đã quay cảnh công chúa Hoàn Châu và Ngũ a ca…. Hồng Tú Toàn tự xưng là con ruột của Chúa ở kiếp trước, ông ta khởi binh chiếm được phân nửa giang sơn lập Thái Bình Thiên Quốc, thủ đô là Thiên Kinh (cố đô Nam Kinh của nhà Minh) …. Trên ngọn đồi kế bên là Phật Hương Các …nơi dâng hương lễ Phật của Thái hậu Từ Hy … Từ Hy Thái Hậu nằm mơ thấy kiếp trước bà là em ruột của Phật Quan Âm… (hiiiii…) cho nên bà ta bắt cả nước phải gọi mình là Lão Phật Gia (hoặc Phật gia Thái Hậu ). Muốn đến Phật Hương các phải đi trên một hành lang hẹp uốn khúc ngoằn ngoèo như mê cung dọc theo bờ hồ … có lẽ bà ta hơi nhỏ con thì phải…. Ai đã từng nhìn thấy tranh sơn thủy của Trung Hoa, cảnh thật đẹp đến chừng nào, đến tận nơi đây mới thấy sự thật còn mê hồn quyến rủ gấp bội phần … cảnh sắc tuyệt vời …. Đến nổi phim 3D hẵn cũng phải chào thua… Gió hiu hiu cành liễu lay động bên bờ hồ sen, tiếng lá thông tùng vi vu dìu dặt… xa xa là trên đồi là tòa bảo tháp lẫn khuất ẩn hiện trong sương khói đất trời …. Muốn viết một bài tám câu 5 vần nhưng thời gian không cho phép …. Mình đành chụp vội vài cảnh về nhà sẽ chấp bút sau… Nghe qua hai từ trà đạo có vẻ như “thiền” ở Nhựt Bổn … nhưng đây là Trung quốc thì trà đạo có khác… Khách xuống xe nhìn thấy một cổng chào rực rỡ đầy màu sắc Trung Hoa, như là một cổng thành hoành tráng hoa lệ đầy nét cổ kính, bên trong là các cửa hiệu bán trà …. Hương trà xông thơm bát ngát cả khu vực làm cho lữ khách muốn đắm chìm cả người trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê…. Đoàn du khách ghé vào kiosque trà Ô Long, tại đây có tiếp viên nữ giới thiệu và nói tiếng Việt trôi chảy giọng bắc pha nam hơi “lơ lớ”… Một ả muối trẻ hơi nhỏ vóc tự giới thiệu: - Kính thưa quý khách, đây là cửa hàng bác sĩ Trà , “em” xin tự giới thiệu …em tên là “!!??” dân tộc “Thái”, em tốt nghiệp khoa xã hội nhân văn, khoa “Việt Nam học” tại Đại học Bắc Kinh , năm nay em 22 tuổi”, dân tộc Thái của 56 dân tộc anh em ở Trung quốc…. chớ không phải dân tộc Thái của 54 dân tộc của Việt Nam (!) , em xin mời quý khách dùng thử 3 loại trà : đầu tiên là trà Ô Long, chỉ nhấp môi một chút xíu…. cảm thấy chát nhưng sau đó sẽ ngọt và cảm thấy không còn khát…. , loại thứ hai là trà “cam - khổ”, cam là ngọt, khổ là đắng… quý khách uống tí xíu vào nghe đắng như khổ qua…và sau đó chuyển thành ngọt như đường …, loại thứ bà là trà “sinh thái” , cả ba loại trà nầy thường dùng sẽ ngăn ngừa và giảm một số bệnh tật (?) do “Bác sĩ Trà”nghiên cứu thành công được Bộ Y tế TQ cấp bằng xác nhận (?) ….. Cô ta biểu diễn rót trà nóng vào cái chung nhỏ xíu làm bằng sứ men trắng có hoa văn con rồng nhỏ màu xám tro…., bỗng nhiên con rồng hóa thành màu đỏ … Cô ta rót trà vào những chiếc chung khác và mời các khách dùng thử…., khách đòi phải rót bằng chung con rồng đổi màu… cô ta đáp: - Thưa quý khách… chung nầy là cửa hàng chỉ có một cái duy nhất… nếu quý khách mua trà với số lượng cao… quý khách sẽ được biếu …… - Số lượng cao là mua mấy hộp? - Thưa… nếu trị giá mua từ 400 tệ trở lên ạ…. Bây giờ xin mời quý khách dùng trà… Cả đoàn du khách cầm chung uống thử các loại… thật là thơm ngon…. Thình lình cô ta nói; - Ối chao… sao các anh cầm chung bằng mấy ngón tay kia thế ? Cầm trà như vậy là “cun cun” đấy, …. Dùng trà thì không phải vậy… cầm bằng các ngón tay có ngón áp út để nâng dưới đáy chung chính là “Nguyễn cun cun, Trần cun cun, Lê cun cun ….” đó nha… Các anh biết “cun cun” là gì không ? “Cun cun” là các quan nô tài của các bà hoàng hậu, thứ phi …. Như trong phim đó… - Là công công …là thái giám ? - Thưa phải (!), chính là các cun cun như trong phim đã xem đấy… xin mời các anh xem cách dùng trà nầy…. Cô ta biểu diễn… lật ngữa bàn tay và chúm các ngón lại, bên trong dùng bắp thịt dưới chân ngón cái và bắp thịt cạnh bàn tay dưới ngón út ép lại thành một cái khe rảnh dọc… chính giữa kẹp cái chung trà nhỏ đường kính 2 cm … đưa lên từ từ và ụp vào mồm đang há… Trời ạ ! … giống y như úp cái lá đa vào mỏ … đã vậy mà còn liếm mép …. hiiiiiii…! Oái…! Thiền đâu không thấy chỉ thấy biểu diễn ngôn ngữ thứ ba của viện Câm điếc Lái Thiêu ở tỉnh Bình Dương … cái kiểu nầy không thích hợp rồi …. mình bước ra ngoài qua các kiosque khác… Lần nầy thì không thấy cô ả mắt xếch nào hỏi thăm…. Chỉ thấy các ả xẩm mặc áo dài Thượng Hải, bước chân dài ló hai cái đùi luân phiên trắng toát … tay cầm dây xiềng dắt chó Bắc Kinh giống lùn đi trên vĩa hè….Mình mua vội vài thứ lặt vặt khác cho hết 300 tệ…khỏi phải đổi lại tiền Việt…. sẽ lỗ đấy… vì phải chịu giá bèo chợ đen 3000 đ VN bằng một tệ (hic)…. ***************** Đêm cuối cùng, sau khi xem xiếc Trung quốc … màn cuối là 07 vận động viên cưỡi mô tô chạy trong lồng cầu, đoàn về khách sạn và họp rút ba chai …. Lần này còn bao nhiêu chai napoléon đem ra làm cho hết…hiiii.... còn 3 chai rưỡi cuối cùng ạ… ! Mồi nhắm gồm đào thập tam lăng, sáu gói mì tôm của VN bẻ ra nhai rôm rốp… trong cuộc liên hoan "nhẹ" nầy (?), chàng thanh niên Bắc Kinh - hướng dẫn viên cũng tham gia… anh ta đem dầu xoa bóp, đào thập tam lăng đã đóng gói đến giao hàng… , anh ta nói: - Thú thật với các anh , các chú … Mành tìm mua cho các anh các chú đào còn tươi… đem về VN để lâu được … bảo đảm đào thơm ngọt chất lượng, đem về biếu bà con làm quà… giá cả có hơi cao hơn ngoài chợ … nhưng các anh các chú xem như lì xì cho Mành … trả công thuyết minh và hướng dẫn chút đỉnh (?) … Mành xin hứa sẽ ngoan như con chó cưng PET của các anh các chú …. xin chúc cả đoàn được thượng lộ bình an , mã đáo thành công (!), chúc các anh các chú đi xong về nhà ăn nên làm ra, tăng phúc đẻ ra lộc, thì Mành cũng hưởng tí lộc của các chú các anh coi như các chú các anh ăn ngon ỉa ra cứt cho Mành ăn theo vậy ! (nghe thấy gớm ! Hiiiii…) LẦU THÀNH THẮNG ĐỨC MÔN: Lầu thành Thắng Đức Môn chính là thành lũy cuối cùng án ngữ đường tiến quân của Mông Cổ … Lưu Bá Ôn tham mưu cho vua nhà Minh Minh xây lầu nầy dùng để xem phong thủy và trấn yểm cho cả thành Bắc Kinh ...tường thành to dày và cao, xây bằng đá thật kiên cố, lô cốt, công sự ... bố trí nhiều lổ châu mai cho các cung thủ xạ tiễn… súng thần công… Nơi đây khi xưa các vua tướng triều nhà Minh - Thanh xuất trận đều đến làm lễ “lấy hên” bằng cách sờ vuốt con “tỳ hưu”, con vật nầy sẽ phù hộ cho các cuộc xuất trận đều chiến thắng… Vào thời CM văn hóa, lầu thành bị đám hồng VB bắt đầu phá hủy và con tỳ hưu dùng để trấn yếm của Lưu Bá Ôn bị phát hiện … Hồng VB bẻ gãy sừng và “quốc bảo” nầy chuẩn bị đập nát thì chính quyền hay tin đưa quân tới ngăn chận và tịch thu …. Con Tỳ hưu được phủ tấm vải đỏ… ai sờ vào thì trả tiền sờ mó sẽ hưởng được phúc lợi(?), tiền gì cũng được tùy hỉ công đức cúng dường không hạn chế: Nhân dân tệ, Đài tệ, tiền Von, Tiền Yen, tiền Đô la, tiền EU, tiền VN…. cũng được cả… hiiiiii…người bảo vệ mở tấm vải cho đoàn đến sờ, nhìn số tiền hiện có dưới bụng con tỳ hưu vào lúc đó tương đương khoản 80 triệu tiền Việt… ai cũng rờ mó cái “của quý” này cả …. không lẽ làm ngơ…. mình cũng bắt chước hiiii… mình kiểm tra túi còn 15.000đ tiền VN… rờ nắn “của quý” này xong, mình liền nhét vào dưới bụng con vật bằng đá… Mình nghe anh chàng hướng dẫn Bắc Kinh nầy gọi là “tỳ hưu” còn hướng dẫn của đoàn VN gọi là “kỳ hưu”, mình chưa tra xét chữ tỳ và chữ kỳ có phải cùng chữ Hán hay là đồng âm… trông nó giống như con kỳ lân trên nắp đỉnh bộ lư …có cặp sừng giống con nai… Muốn mua (thỉnh) tì hưu về thờ (?) thì mua con càng lớn thì phúc đức sẽ hưởng càng to (?) , bộ tì hưu gồm 2 con không đực- không cái , thỉnh thì phải lấy 1 cặp (2 con) , một con lớn , một con nhỏ…. giá từ 30 tệ đến cả ngàn tệ … bằng ngọc (?) … Mình nhìn xem kỷ sao giống y như bột đá đúc ở Biên Hòa hay ở miền trung VN, mình quyết định không mua ! … hiiiiii…. Vậy mà cũng có người “thỉnh” con tỳ hưu lớn bằng con chó phóc giá 600 đô la (khoảng 4.300 tệ!) Sau bữa cơm trưa Bắc Kinh lần cuối…. mình ngủ gà ngủ vịt trên xe và đến phi trường Bắc Kinh lúc 01 giờ chiều … trời đầy mây…. Chiếc phi cơ Nam phương Hàng không cất cánh…. Mình chỉ còn nhìn được đoạn đầu của kinh đào Đại Vận Hà chảy về Hàng Châu…. Xin tạm biệt Bắc Kinh … xin tạm biệt xứ sở các tiểu thơ - công tử mắt xếch… sau khi làm thủ tục xuất cảnh tại Quảng Châu, đoàn sang phi cơ Vietnam Airline… Lúc 01 giờ sáng mình về đến Tân Sơn Nhất…. lại thêm một chuyến xe bus giữa đêm… trời mưa lâm râm… cả tỉnh Bình Dương hãy còn chìm đắm trong cơn ngủ ngon mơ đẹp …đã hai giờ sáng rồi nhỉ… mình lội bộ dưới mưa thêm gần hai trăm mét cuối cùng… lần này không có chạy maratông như ở “bên bển”… về đến nhà bấm chuông gọi lão ẽm “mắt hai mí không xếch” mở cổng….. hiiiiiiiiii….. (HẾT)
|
Du hí bên Tàu (5) Vạn Lý Trường thành
BA….
Phi trường Bắc Kinh to hơn phi trường Tây An, thật dễ hiểu… đây là thủ đô của cả nước có bề thế hoành tráng nhất và cũng phải thể hiện sĩ diện của một cường quốc đại bang, từ cửa sổ nhìn ra phi cơ hãng “Bắc Phương Hàng Không” cất cánh lên xuống nhộn nhịp như đàn chim và đậu thành hàng lớp mà liên tưởng đến quê hương mình… biết đến khi nào được như họ?
Phi cơ đáp xuống phi trường lúc 6 giờ 30 chiều tối… cô ả mắt xếch ngồi kế bên vội vả bước xuống cầu thang, tay cầm điện thoại xí xô xí xào cùng với cái ngữ “hóóó… hòòò… họọọ” với ai đó ….và lẫn khuất trong đám đông, còn mình phải theo hướng dẫn viên lên xe bus về khách sạn. Trong xe bus, đoàn có thêm một hướng dẫn viên khác “xăn buộc xăn si noa” (100% Chinois), anh chàng nầy rất thạo tiếng Việt, phát âm giọng bắc pha nam (nửa Hải Phòng nửa Chợ Lớn) hiiiiiii …. tuy nhiên giọng nói vẫn còn nét “lơ lớ” khá vui nhộn… anh ta tự giới thiệu tên Mành và cùng với HDV của đoàn thuyết minh giới thiệu những nét sơ lược về thủ đô Bắc Kinh và chương trình tại đây …. Anh ta dặn dò kỷ lưỡng:
-Chương trình đi tham quan còn nhiều, tuy nhiên Mành xin các cô chú anh chị cẩn thận giữ hai điều, một là khi vào quảng trường Thiên An Môn xin đừng nhắc và cũng đừng hỏi về việc sinh viên biểu tình chống đối, hai là khi vào lầu thành Thắng Đức Môn xem con “tì hưu” nếu có “thỉnh” về thì xin cũng đừng phê bình nói chuyện gì thêm nghen, đó là thuộc về “tâm linh” của cá nhân … tuy nhiên Mành cũng nói riêng là con tì hưu nầy rất linh thiêng, thỉnh về được nhiều phước đức, cầu chi được nấy, nhớ đừng cho ai đụng chạm hay rờ (?) vào con tì hưu của mình, phải để vào tủ kính nơi trang trọng nhất ở cơ quan hay ở nhà ! (hiiiiiii…????)
Lúc 08 h 30 tối, xe dừng trước khách sạn, đoàn du khách vào nhận phòng và dùng cơm tối…. có lẽ cả đoàn đã mỏi mệt sau khi đi bộ khá dài….hơi (hic) trong hai nhà ga sân bay Tây An và Bắc Kinh , cuộc họp CB ba chai Napoléon tạm hoãn một đêm nghĩ dưỡng sức để sáng mai cuốc bộ cũng dài ….. hơi đấy ! Vạn Lý trường thành!
********
VẠN LÝ TRƯỜNG THÀNH
Đoàn du khách điểm tâm xong lên xe đầy đủ… Xe khởi hành đến trường thành …. Bầu trời đầy mây mù trắng toát, nhiều giọt mưa rơi lất, một số du khách đã gương dù che…. Anh chàng hướng dẫn viên chỉ một nhà vệ sinh xây kiên cố và nói:
- Cô bác anh chị nào muốn lên thành thì đi vệ sinh trước nha… lên trên cao không có chổ giải quyết đâu á … lúc đó thì không còn “bất đáo trường thành phi hảo hán” mà là “bất đái trường thành phi hôi háng” áh !
Cả đoàn xúm cười, mình vỗ bụng mấy cái kêu “ bạch bạch” … nói:
- Ai hôi háng thì tự biết, chớ ông già nầy nãy giờ vẫn suy nghĩ “ Bất đáo trường thành phi phì lũ” chớ bộ ..
- Hahahaha…
Bước lên các bậc cấp lên đầu tường thành…. Đây là đoạn trường thành xây bằng đá hùng vĩ nhứt của Trung quốc, tường cao khoảng 10m, riêng các đoạn hiểm trở theo thế núi đồi có đoạn cao gấp 2 lần, mặt phía nam chân thành cách một đoạn xa thì có xây cầu thang, mặt phía bắc gần như dốc đứng hoàn toàn không có bậc cấp. Hai bên tường thành thông nhau bằng cửa khung vòm “tò vò” có trạm canh kiên cố.
Đoạn trường thành nơi Phantran xem và chụp ảnh là phía đông bắc Trung quốc, được xây bằng đá, theo tài liệu đã được đọc trước thì về phía tây thì họ xây dựng bằng đất nện trộn với cháo và lòng trắng trứng, tre, rơm, phân ngựa… kết thúc tại cổng Gia Dục quan …. Trường thành xây dựng thời chiến quốc đến nhà Minh, hiện nay còn lại nguyên trạng dài khoảng 9.000km, nếu tính cộng chung các nhánh phụ và các đoạn bị con người và thời gian tàn phá thì dài khoảng 21.000km(!?) … Lúc nhỏ, Phantran được xem một đoạn phim quảng cáo sắp chiếu nàng Mạnh Khương khóc chồng là thư sinh bị chết chôn giữa trường thành đến nổi tường phải sập….Tuy nhiên cuốn phim bị cấm nên tiếc hùi hụi….
Trong lịch sử … Hốt Tất Liệt Hãn dẫn đoàn chiến binh Mông Cổ đến công phá đoạn xung yếu nhứt…trường thành bị vỡ và lập nên nhà Nguyên cai trị trung nguyên. Thời cận đại, Ngô Tam Quế bị mua chuộc mở cổng Sơn Hải quan cho binh đoàn nhà Thanh vào Bắc Kinh ….
Cạnh cổng lên trường thành là các kiosque bán hàng lưu niệm, khách đến mua các món hàng nho nhỏ giá khoảng 10 đến 50 tệ và đi thăm lăng mộ 13 vua đời Minh (thập tam lăng) ….
THẬP TAM LĂNG:
Mười ba đời vua nhà Minh được táng tai khu vực đồi núi rộng lớn, trong đó Trường Lăng là nơi các hậu duệ đến cúng tế, kiến trúc thật to lớn, xây dựng theo kết cấu như cố cung, tường màu đỏ và ngói màu vàng, các tòa kiến trúc phụ lầu đài san sát nhau, toàn bộ được chống đỡ bằng 60 cột gỗ lim đường kính 1 mét, gỗ nầy đem từ Vân Nam đến trong gần 4 năm trời… Thời nhà Thanh, vì muốn vỗ về dân Hán nên Thanh triều thường xuyên tu bổ và nghiêm cấm xâm phâm lăng tẩm.
Trong các lăng tẩm chôn nơi đây thì lăng Vạn Lịch bị dân chúng phát hiện tấm bia hướng dẫn vào cửa lăng vào khoảng giữa thập niên 50 của thế kỷ trước. Sau khi dân quốc chở 7 chuyến tàu mang tất cả báu vật ra Đài Loan thì tại các viện bảo tàng Hoa lục đều trống trơn (hiiiiii…) Do đó, sau 500 năm lăng mộ vua Vạn Lịch ngủ yên, chính quyền Hoa Lục quyết định khai quật Định Lăng …toàn bộ kho báu khác đã xuất hiện thay thế….
Vị hoàng đế Vạn Lịch trẻ trung bắt đầu xây lăng lúc ông ta 22 tuổi, 6 năm sau hoàn thành , ông ta mất lúc 58 tuổi được mai táng cùng với hai bà hoàng hậu ….
Bức vào sân lăng, nhìn thấy bá tánh xúm xít đông đảo đưa tay sờ vào đầu qui bằng đá thật to, sao mà giống như tại văn miếu ở Hà Nội..... hiiiiii.... Du khách bước vào khung cửa vòm tò vò và vào hầm lăng mộ, khung hầm rất cao và thoáng như hầm đèo Hải Vân bên VN, hầm sâu gần 30m, bên trong có nhiều cửa ngách… có lẽ thông qua bốn ngôi điện khác. Riêng ngôi điện chính gọi là “huyền cung” để 3 chiếc quan tài màu đỏ to lớn …. Phía trước quan tài là một ngọn đèn dầu thật lớn (trường minh đăng) và vại sứ đường kính gần 1m để chứa nước hoa… Theo người thuyết minh cho biết … Lúc mở quan tài thì xác nhà vua còn nguyên (và cả hai quan tài của 2 bà hoàng hậu cũng như vậy ) nhà vua nằm hơi nghiêng qua bên mặt, một tay áp vào má, một tay cầm xâu chuổi co lại để ở ngực … tài sản chôn theo vàng bạc châu báu trang phục vô số…. ước khoảng 3000 món bảo vật từ thời Thương, Châu đến đời Tống…CM văn hóa và Hồng VB kết tội là vị vua xa xỉ nhất làm suy yếu Trung quốc nên đã tràn vào lăngcướp phá xé xác nhà vua và hoàng hậu …. Hiện nay chỉ còn 3 quan tài trống để trên bệ thờ đá trắng (hán bạch ngọc)…
Sau khi tham quan xong, đoàn du khách dừng bước đến các xe đạp, ba bánh, xe lam, xe tải nhỏ…đậu gần đó để mua “đào thập tam lăng”. Đào trồng trong vùng này rất ngọt và thơm dòn và hơi xốp… (chỉ thua trái “pom” Đà Lạt của VN…hiiiiiii….), quả màu đỏ hồng, to tương đương trái “pom” (táo) nhưng có bụng nhọn và phủ đầy lông tơ trắng, nâng nhẹ quả đào và vuốt thử …. Hình như một cảm giác êm dịu như mơ khó tả đang xảy ra … ! Người hướng dẫn cho biết, phim Tây du ký quay tại đây cảnh Lục Tiểu Linh Đồng đóng vai Tề Thiên đại thánh ăn trộm đào… chỉ có 5 tệ mua được 4 quả hồng đào to đầy lông (lá) …, ngẫm nghĩ … nếu cho vào áo pull hai trái thì ngực sẽ căng to chẳng thua a muối háááá …… đào được chủ bán mời ăn thử miễn phí tại chổ, mình tuy dùng thử… quả hồng đào thật thơm ngon nhưng sao vẫn còn ngờ ngợ… không biết có ăn trúng thuốc trừ sâu TQ hay siêu nạc tăng mỡ máu gì không đấy… đã 4 ngày qua cái bụng phệ của mình bắt đầu bành trướng trở lại và muốn đấu tranh nội bụng rùi nà … hị hị hị hị …
VƯƠNG PHỦ TỈNH
Rời thập tam lăng, xe trở về Bắc Kinh thăm khu phố “Vương phủ tỉnh” , đây là khu phố đi bộ … các cửa hiệu san sát nhau dưới tầng trệt các cao ốc, du khách vào siêu thị xem các mặt hàng thượng vàng hạ cám đủ loại… Hướng dẫn viên chỉ khu vực cho khách đến mua, khu vực có giảm giá, khu vực bán theo giá niêm yết, khu vực bán điện máy (hàng giả, nhái, dõm…) …., thanh toán bằng nhân dân tệ hoặc đô la, nếu không biết nói tiếng cỏ dìa khi trả giá thì bấm vào máy tính cầm tay … mình cũng vào xem cho biết chớ thật ra chẳng muốn mua thứ gì cả, tại VN đã có đủ hết…
Còn hơn nửa tiếng nữa mới tập hợp… mình đứng ngắm và chụp ảnh tại vĩa hè thoáng mát, nhìn và đọc thầm tên bảng hiệu các cửa hàng… tuy đọc bằng từ Việt Hán …nhưng vẫn chào thua dân cư sở tại vì không biết nói tiếng cỏ dìa (quan thoại)… hèn chi…. ngày xưa các quan sứ thần Nam quốc chỉ bút đàm với “thiên triều” (sic) ….
Tuy là cường quốc … nhưng về xã hội của nước họ cũng đa dạng như nước mình, vẫn còn các bà lão bán hàng rong chỉ là một tràng bánh bao nhỏ xíu (bánh bao bà ngoại) ngồi dưới vĩa hè cạnh cầu thang … bà ta rao giá 1 tệ một cái… có thanh niên và cả ông cụ bươi móc các thùng rác tìm thứ gì đó để dùng (?) và các người ăn xin bò lết hoặc đi lang thang vĩa hè… (quê hương của cái bang mà..), một ông lão tật nguyền đáng thương chỉ còn một mắt, cụt hai chân, di chuyển bằng cách lết mông và chống hai tay xuống đất … Sao họ không đưa về Sở Lao động TBXH nuôi dưỡng giống như VN nhỉ? … đã 20 phút trôi qua khách bộ hành qua lại rất đông nhưng không ai điếm xĩa tới ông lão đáng thương này… Động lòng trắc ẩn… mình đến biếu ông ta 5 tệ… đã thấy mắt ông ta đỏ lên và ứa lệ… ông ta “ xia xia” …. ! Trời ạ ! … Người nghèo giữa thủ đô Bắc Kinh sao mà đông đảo thế này …. (!)
Trông người nghĩ tới phận ta … Hàng tháng vào ngày 07 tây, mình cũng phải ra phường ký tên lĩnh tiền cơm tương đương khoảng 1.200 tệ hiiiiiiii…..
Bầu trời khu vực Vương Phủ tỉnh đang nắng gắt bỗng chợt âm u… đã có gió hiu hiu thổi nhẹ, mình đốt điếu thuốc và rít nhè nhẹ… công danh sự nghiệp cả cuộc đời sao giống khói thuốc nhỉ…? Thình lình …. Một cô nương mắt xếch đến kế bên mình và hỏi…. xí xô xí xào ….
Mưa bắt đầu rơi… cả đoàn du khách, lớp bước vào khu phố tránh mưa, lớp thì bỏ chạy nhanh về nơi xe chờ cách đó 200m … Hiiii… trên đường Vương phủ tỉnh giữa thủ đô Bắc Kinh, mình cũng ráng nê cái bụng phệ như đeo cái ba lô ngược chạy tóe khói vắt giò lên cổ… vào xe thở … è è … như chó cúm… há há há há !
Bữa cơm chiều với các món ăn dọn rất đẹp mắt… nhưng phải nêm nếm lại trên bàn ăn bằng nước mắm và mắm ruốc giấu đem theo… (hic), rau thơm chỉ có ngò, quế, … thỉnh thoảng có rau muống (rau vô tâm) làm nhớ nhà rồi đấy…, bắp cải, giá và tàu hũ thì lúc nào cũng có…ăn hoài cũng muốn chán rồi… thịt gà, heo, bò… thì hiếm, cá chép thịt ít xương nhiều….hic hic hic … bữa ăn loại 3 sao đấy … như là ba xạo của nhà nghèo
*******
Đêm đến, cuộc họp CB ba chai Napoléon rút kinh nghiệm vẫn tiếp tục tổ chức tại phòng mình ….
Mở đầu, vị trưởng đoàn rót đầy một chung đầu tiên đưa cho mình và nói:
- Kính lão đắc thọ … hehehe ….Báo cáo các bác, đêm nay chúng ta chúc mừng vị trưởng lão già còn duyên nè….
- Oái…”viên” thì tui còn, riêng “duyên” làm gì mà có nữa ...hiiiii ...
Cả đoàn xúm cười rân, anh chàng học trò cũ lên tiếng:
- Há há há …. Em thấy thầy rồi… mốt về tới nhà em hổng có méc cô đâu á!
- Em thấy cái gì? Giải thích cho hội nghị rõ…
Bá tánh xúm nhau kể lể ….
- Trời đất… Giờ nầy mà còn kiểm tra bài cũ hiiiii….. Ông gặp được hai cánh hồng TQ rồi… Trên máy bay với chổ bà xẩm bán bánh bao ở Vương phủ tỉnh hiiiii..
- Vậy chớ mấy ông củng xí xô xí xào với mấy ả muối, bà xẩm…. có thua gì tui đâu…
- Ai cũng có xí xô xí xào với xẩm chệt trả giá bằng máy tính và cả bằng tay mà …hahaha,…
- Tại tui giúp đỡ cho đương sự chớ có ý gì đâu hiiii…
- Ở trên máy bay - bay trên trời - nên mới có duyên trời sắp xếp ông ngồi kế ẽm chớ bộ…
- Tại sao tụi nầy cũng đứng kế ông… cùng hút thuốc cả bầy … mà ả muối đó chọn ông xin mồi thuốc còn tụi nầy thì không…
- Dễ ợt… nghe nè…. tại qua già rồi nên ẽm nghĩ rằng qua hổng có dê, còn mấy chú em trẻ khỏe đẹp trai thường hay phản bội nên ẽm sợ bị dê thì phải …..
- Hahahaha….
(còn tiếp)
************************************

TT quê Bến Cát nên ráng giao lưu thơ Đường với Đại Huynh mừ